Trước đây, Cừu Bất Phàm vẫn luôn lấy việc mang họ Cừu làm vinh.
Dù nàng chỉ là người của phân gia, chưa từng được hưởng lợi lộc gì, hơn nữa mọi khoản thu nhập đều phải nộp hai thành cho gia tộc, nhưng nàng vẫn cảm thấy đó là chuyện đương nhiên. Bị người trong nhà sỉ nhục là điều nàng phải chịu, gặp người của chủ gia thì quỳ xuống hành lễ cũng là lẽ thường, mỗi dịp năm mới ngày lễ biếu hồng bao cho người trong tộc lại càng là chuyện bắt buộc.
Tiền bạc kiếm được sau mấy chục năm vào sinh ra tử, dâng lên cho chủ gia là chuyện quá bình thường; bị thương rồi cũng không được nằm dưỡng thương, mà phải tiêm cường hóa tề, sau đó tiếp tục liều mạng bán thân, như thế mới được xem là một người Cừu gia đủ tư cách.
Vốn nàng vẫn cho rằng mọi chuyện ấy đều rất bình thường, nhưng vừa mới hoàn toàn tỉnh ngộ về Cừu Thiên Vũ, lại vừa moi được nghĩa thể trong não mình ra, Cừu Bất Phàm bỗng cảm thấy như cuối cùng cũng thoát khỏi một thứ gông cùm vô hình nào đó, cả người lập tức trở nên sáng tỏ, thông suốt hẳn.




